Văn bản
THỐNG KÊ TRUY CẬP
Số người đang online: 9
Số lượt truy cập: 2925298
QUANG CÁO
THÁNG 5 KỂ CHUYỆN VỀ NGƯỜI 5/23/2017 9:52:20 PM
Tháng năm là tháng có nhiều sự kiện lịch sử của dân tộc. Đó là ngày sinh nhật của chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu19/5, kỉ niệm ngày mặt trận Việt Minh 19/5/1941. Nhưng câu chuyện tôi kể trên đây là câu chuyện của các chiến sĩ của nữ Đại đội pháo binh Ngư Thủy anh hùng. Tôi tình cờ tiếp xúc với mẹ qua những bữa cơm, mẹ thường kể cho tôi nghe về những chiến công của Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy.

Qua những lời mẹ kể đã gợi lên cho tôi hình ảnh về mẹ, con người có một nghị lực phi thường. Mẹ đã cho tôi xem những hình ảnh các cô gái của Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy chiến đấu bắn rơi máy bay của địch làm cho tôi cảm kích vô cùng. Tôi lại liên tưởng đến Cố đạo diễn NSND Lê Mạnh Thích – nguyên Giám đốc hãng phim Tài liệu Khoa học Trung ương (TW). Lần thứ nhất ông đến với Ngư Thủy vào năm 1967 và ông đã cho ra đời bộ phim “Những cô gái Ngư Thủy”, sau 30 năm trở lại vào năm 1997 ông lại sản xuất bộ phim “Trở lại Ngư Thủy”, hai bộ phim đã từng đạt giải Bông sen vàng tại liên hoan phim quốc tế Châu Á – Thái Bình Dương và đã làm nên tên tuổi của Đại đội nữ dân quân pháo binh Ngư Thủy (C Gái), và cũng từ đây hai tiếng gọi thân thương “C Gái” được nhân dân cả nước và bạn bè quốc tế yêu thương, nể phục. Trong những ngày tháng 5 lịch sử, khi cả nước ta đang hướng đến kỉ niệm 127 năm ngày sinh của Bác Hồ kính yêu, tôi xin gửi đến quý bạn đọc câu chuyện cảm động của Bà Trần Thị Thản – Nguyên Chính trị viên của “C Gái” khi bà vinh dự được trực tiếp gặp Bác Hồ trong những ngày tháng Bác chuẩn bị đi xa.

 “ Tôi thay mặt cho đơn vị Gái pháo binh Ngư Thủy đi dự Đại hội quyết thắng Quân khu 4. Đại hội bế mạc và cử đoàn ra thủ đô Hà Nội báo cáo thành tích với TW. Đoàn đại biểu gồm 23 đồng chí trong đó có 3 nữ Quảng Bình đại diện cho 3 chiến trường: Khu 4 cũ, Trị Thiên, Lào và 4 địa phương: Vĩnh Linh, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An.

Ngày 20/4/1969 đoàn lên đường, ngày 21/4 đoàn ra Hà Nội và nghỉ tại nhà khách Bộ quốc phòng, chúng tôi được Quân ủy TW và nhân dân Thủ đô đón tiếp với tình cảm yêu thương mến phục.

Ngày 25/4 tôi được Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đồng chí Song Hào và các đồng chí trong Quân ủy TW đón tiếp và hỏi thăm tình hình của đơn vị, Đại tướng hỏi:

- Lần này ra Hà Nội đồng chí có ước muốn gì cao nhất nào ?

- Tôi trả lời: “Thưa Đại tướng ra Hà Nội lần đầu tiên cái gì cũng mới, cái gì cũng đẹp, cái gì cũng lạ, cái gì cũng ưa thích hết nhưng ước mong cao nhất của tôi là được gặp Bác Hồ muôn vàn kính yêu ạ”. Đại tướng trả lời chắc chắn sẽ gặp được Bác, có người lại nói e Bác bận trăm công nghìn việc nên không gặp được Bác đâu. Đêm nào tôi ngủ cũng trằn trọc suy nghĩ mình có được gặp Bác không nhỉ, cứ hỏi và tự trả lời e không gặp được Bác đâu: bản thân tôi thấy hình ảnh Bác trong phim, nghe Bác nói trong đài nhất là các dịp tết và Bác viết thư thăm đơn vị, chi bằng lân này được gặp Bác trực tiếp để nghe Bác nói, nhìn Bác cho kỉ hơn, ai ai cũng hy vọng lớn lao được gặp Bác.

- Tôi thưa với Đại tướng: cháu ở xa nên chỉ ước mong lớn nhất được gặp Bác Hồ.

- Đại tướng im lặng một lát rồi trả lời giọng ấm áp: cháu cứ chuẩn bị báo cáo cho kỉ ngắn gọn thành tích để báo cáo cho Bác nghe, 1 báo cáo chỉ được 15 phút. Lúc đó tôi reo lên sẽ gặp được Bác Hồ các đồng chí ơi !, trong số 10 báo cáo được chọn có đơn vị tôi.

 5-2.jpg     5-3.jpg


Bà Trần Thị Thản trò chuyện với Đại tướng Võ Nguyên Giáp năm 1969 và năm 1998

 

Sáng ngày 28/4/1969 chúng tôi được mời đến Phủ Chủ tịch để báo cáo cho Bác nghe, giờ phút hồi hộp ước ao những ngày sống trên đất Thủ đô khiến tôi xúc động đến sửng sốt, được gặp Bác rồi, được gặp Bác rồi các đồng chí ạ ! tôi muốn reo lên trước vinh dự lớn lao ngoài sức tưởng tưởng này.

Đoàn tổ chức tặng hoa cho Bác, tôi cùng 8 đồng chí nữ cầm 9 bó hoa chạy ra đón Bác, chúng tôi quây quần ríu tít bên Bác như bên người cha, người ông, sung sướng quá nước mắt tôi trào ra lúc nào mà không biết.

 

 

5-1.jpg 

Bà Trần Thị Thản (Người cầm bó hoa, đứng thứ hai bên tay phải Bác) tháng 4/1969

 

Đi với Bác có Đ/c Võ Nguyên Giáp, Đ/c Tố Hữu, Đ/c Lê Quang Đạo. Bác nhận hoa tặng lại cho các đ/c nam giới nhìn chúng tôi Bác nói giọng ấm áp hiền hậu “Quân khu 4 tiến bộ thật không có tư tưởng trọng nam khinh nữ” Bước vào phòng chúng tôi định ngồi theo sắp xếp thì Bác lại bảo “Cả trai lẫn gái ngồi xen kẻ vào nhau, cháu nào nhỏ tuổi nhất đến ngồi với Bác”. Tôi hồi hộp hy vọng được vinh dự ấy nhưng Tưởng Thị Diên – dân quân Hà Tĩnh 19 tuổi được hưởng vinh dự này.

Lúc này tôi được dịp ngắm Bác kỉ hơn, thấy Bác tuổi già sức yếu nhưng da dẻ hồng hào, răng Bác trắng trẻo, vầng trán cao có chòm râu bạc, đôi mắt Bác sáng ngời, Bác mặc bộ áo quần bà ba tay cọc màu sữa, cổ áo mềm mại, nét mặt Bác hiền hậu như một ông tiên và gần gũi như một người ông, người cha.

Bác cầm danh sách thông thả gọi tên từng đơn vị và cá nhân đại diên cho đơn vị lên báo cáo. Tôi vinh dự được Bác gọi tên đầu tiên, tôi quá xúc động đứng dậy lúng túng

- Dạ…dạ thưa Bác cháu có ạ ! và nước mắt lại rưng rưng nhưng vô cùng sung sướng,  mặc dù đã chuẩn bị khá kĩ càng nhưng trống ngực tôi vẫn đập thình thịch, lo lắng báo cáo sao cho đầy đủ và nói thế nào cho ngắn gọn để giành thời gian cho các đ/c khác, tôi lất hết bình tĩnh thưa:

- Kính thưa Bác !

Bọn Mỹ đánh phá rất ác liệt vào quê hương cháu gây bao tang tóc đau thương, để đảm nhận trách nhiệm bảo vệ vùng trời, vùng biển quê hương thay cho các đ/c nam giới ra tiền tuyến. Đơn vị Đại đội Gái pháo binh Ngư Thủy của cháu được thành lập vào ngày 20/11/1967, gồm 37 đ/c người lớn tuổi nhất là 22 tuổi và nhỏ nhất là 16 tuổi. Được sự giúp đỡ của Ban pháo binh QK 4, Ban chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Bình và đơn vị C9 pháo binh đang đống quân trên quê hương, sau 1 tháng huấn luyện bắn đạn thật, qua kiểm tra đơn vị cháu đạt 80% khá giỏi được cấp trên kết luận đơn vị có khả năng chiến đấu tốt. Từ đó chúng cháu được làm chủ 4 khẩu pháo 85 ly, ngày đêm vừa đan lưới, vừa trồng khoai, vừa sẵn sàng chiến đấu.

Hòa cùng cuộc tổng tiến công nổi dậy mùa xuân năm 1968. Ngày mồng 7 tháng 2 tức là ngày mồng 10 tháng giêng âm lịch chúng cháu đánh trận đầu tiên và được cấp trên công nhận khen ngợi là đánh trúng ngay loạt đạn đầu, một số đ/c được kết nạp Đảng ngay tại trận địa, qua 4 trận chiến đấu đợn vị cháu đã bắn cháy 4 tàu chiến Mỹ, nghe báo cáo đến đây Bác gật đầu khen ngợi các cháu giỏi lắm, Bác nói

- Cháu kể cho Bác và các cô các chú cùng nghe một trân chiến đấu nào ?

Lúc ấy tôi kể lại trận đánh đầu tiên Xuân mậu thân năm 1968, trận đánh xảy ra ngày 10 tháng giêng âm lịch. Buổi sáng 2 chiếc tàu địch lởn vởn lúc vào gần rồi lại ra xa chúng tôi nhận định: Chắc chúng nó có âm mưu gì đây, cháu cùng Đại đội trưởng Ngô Thị The thường xuyên nhắc nhở báo động sẵn sàng chiến đấu, các chiến sỹ bám sát mục tiêu, 37 cán bộ chiến sỹ hạ quyết tâm cao đánh trận đầu tiên phải đánh thắng, ngay loạt đạn đầu phải trúng mục tiêu địch để trả thù cho quê hương. Khi quá trưa 2 chiếc tàu địch đột ngột tiến sát vào từ 20 đến 18 rồi 15 và 13km. Ban chỉ huy quyết định đánh, khẩu lệnh phát ra 4 khẩu pháo nhất loạt ấn cò đạn lao vun vút ra biển trúng vào boong tàu chiếc thứ nhất mang số hiệu 013, bị đánh bất ngờ chúng hốt hoảng bỏ chạy, khói đen bóc lên kín đặc, tàu địch bốc cháy, lúc đó máy bay AD6 lao vào quần đảo tìm kiếm trận địa ta, mặc dù bom nổ pháo rền, hạm đội địch bắn vào trận địa, cát khói bay lên đen mù mịt cả trận địa chị em không nhìn thấy nhau, mảnh đạn bay vèo vèo, đơn vị cháu vẫn bám sát trận địa đánh trả quyết liệt. Khẩu đội trưởng Gắng bị thương ở trán máu chảy trên mặt Gắng vẫn thản nhiên hô vang khẩu lệnh Bắn ! Bắn.

“Ngô Thị Thắt 16 tuổi

Đạn nặng 16 cân

Dù đạn cao ngang người

Thắt càng thêm quyết chí”

Pháo thủ số 3 Thắt chuyền đạn liên tục 30 viên vẫn nhanh thoăn thoắt thao tác, Nguyễn Thị Kế bị thương ở tay vẫn nhanh nhẹn chuyền đạn quyết không vì mình mà đơn vị bỏ lỡ thời cơ diệt địch và bỏ lỡ cơ hội lập công.

Tôi kể xong Bác hỏi tôi giọng hết sức ấm áp dịu dàng.

- Thế đơn vị cháu có sẵn sàng chiến đấu nữa không ?

- Dạ thưa Bác chúng cháu vẫn sẵn sàng chiến đấu ạ !

- Nhân dân quê cháu và đơn vị cháu có khỏe không ?

- Dạ thưa Bác khỏe ạ !

- Bác lại hỏi tiếp: Thế nhân dân và đơn vị cháu có ngủ hầm nữa không ?

Nghe Bác hỏi điều ấy tự nhiên tôi nghẹn ngào nước mắt cứ tuôn ra muốn trả lời với Bác mà chẳng nói thành lời. Tôi đâu ngờ Bác bận trăm công nghìn việc mà lại nhớ kĩ, quan tâm đặc biệt đến vùng quê xa xôi như vậy. Thấy tôi dàn dụa nước mắt Bác lại hỏi sang chuyện khác

- Thế các cháu đã nhận được huy hiệu của Bác chưa ?

- Dạ thưa Bác chúng cháu nhận được nhưng chưa đủ. Tôi thật không ngờ Bác nhớ kĩ như vậy, vì sau trận chiến đấu đầu xuân 1968 Bác gửi tặng chúng tôi mỗi người một huy hiệu nhưng mới nhận được 30 chiếc còn thiếu 7 chiếc nữa. Bác quay sang nói với đại tướng:

- Chú Giáp nhớ gửi cho đủ nhé !

Sau báo cáo của tôi Bác nghe thêm một số báo cáo khác. Điều mà làm cho tôi xúc động sâu sắc nhất là báo cáo của chị Ngọc du kích xã Do Cam-Do Linh dùng bàn chông bẩy sập Mỹ - Ngụy, đoạn nói về gian khổ của đồng bào miền nam mắt Bác long lanh nước mắt rồi từ từ chảy ra trên mí mắt Bác, Bác âu yếm hỏi chị Ngọc:

- Cháu học lớp mấy ?

- Dạ thưa Bác học lớp 1 ạ !

Bác quay sang các chú trong Quân ủy Bác nói

- Đề nghị các chú để cháu Ngọc ở lại học văn hóa.

Bác nghe báo cáo thỉnh thoảng Bác lại ho, tiếng ho của Bác tôi lại lo lắng và thương Bác, đến bây giờ tôi càng hiểu thêm vì sao Đại tướng không dám chắc chắn được gặp Bác, nước mắt tôi lại trào ra thương Bác quá, có lẽ Bác đang ốm nhưng Bác giành riêng cho chúng tôi tất cả tình thương, chắc Bác không an lòng với đồng bào tuyến lửa. Sau báo cáo Bác khẳng định những thắng lợi to lớn của quân và dân cả nước ta. Bác bảo chú Kỳ lấy huy hiệu Bác tặng cho các đ/c trong đoàn mỗi người 1 cái. Tôi vinh dự được tặng huy hiệu Bác lần thứ hai. Bác và các đ/c trong Quân ủy cùng gắn cho từng người một. Trung ương tổ chức bánh, kẹo, chuối, nước mời đoàn, Bác cứ nhắc các cháu ăn kẹo, chuối, uống nước đi nhưng chúng tôi mê mãi say sưa nghe Bác nói, nhìn Bác cho kĩ không ai ăn gì. Bác lại Nhắc tiếp: các cháu ăn đi, nếu chưa ăn thì chia bánh, kẹo, chuối về mà ăn “nhưng nhớ nước đừng chia”. Sắp kết thúc buổi gặp Bác gửi lời thăm quân và dân quân khu 4 chiến đấu giỏi rồi, sản xuất giỏi hơn nữa, khi đoàn tôi ra về Bác vẫy tay tiễn chúng tôi và tươi cười nhắc lại: “Các cháu nhớ nghe”.

Chúng tôi lặng yên giây lát muốn khắc sâu những gì Bác giành riêng cho tôi: “Nhưng nhớ nước đừng chia” một câu nói hóm hỉnh của Bác nhưng hết sức sâu sắc đã nhắc nhở cho tôi, cho mỗi người về trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.

Từ đó tôi trở về đơn vị báo cáo lại cho nhân dân và đơn vị những lời Bác dặn dò, động viên đồng bào cán bộ chiến sĩ ở địa phương. Đảng bộ, đơn vị và cá nhân tôi hứa với Bác sẽ làm theo lời Bác dạy bảo, đến năm 1972 đơn vị chiến đấu liên tục 4 trận và vinh dự  được Chính phủ tuyên dương anh hùng LLVT năm 1970.

Một thời gian sau nghe tin Bác mất, tôi sững sờ, hụt hẫng như mình vừa mới mất đi một người thân. Những hình ảnh của Bác lại ùa về trong tôi, tôi lấy làm tự hào và hãnh diện được báo cáo cho Bác nghe những thành tích nhỏ bé của mình. Bản thân tôi tự động viên sẽ phấn đấu hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ mà Đảng và Bác giao để khỏi phụ lòng dạy bảo của Bác đến đơn vị và cá nhân mình.”

(Dựa theo lời kể của Bà Trần Thị Thản)

Cán bộ thư viện: Nguyễn Thị Thúy
HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN
HT. Nguyễn Thanh Sơn
HT. Nguyễn Thanh Sơn
ĐĂNG NHẬP

Tên đăng nhập
Mật khẩu
HÌNH ẢNH
LIÊN KẾT WEBSITE


BẢN QUYỀN THUỘC VỀ TRƯỜNG THPT NGUYỄN CHÍ THANH
Địa chỉ: HUYỆN LỆ THỦY - TỈNH QUẢNG BÌNH
Điện thoại: 0526268065